Bạn tôi vừa ly hôn mấy tháng trước. Lý do rất đơn giản, không có Tuesday, cũng không phải vì rượu chè cờ bạc, mà vì không có tiền. 


Bạn tôi định mua nhà. Bố mẹ hai bên mỗi nhà đóng góp một ít, hai vợ chồng tự tiết kiệm thêm để đủ tiền đặt cọc nhà. Nó làm việc không biết ngày đêm, ngày đi làm, tối đi dạy gia sư. Cơm hộp 20-30k là xong bữa, có khi một cái bánh mì cũng đủ cho bữa tối. Cứ thế, tích từng đồng từng đồng, tiết kiệm từng chút từng chút. Chồng nó thì khác, vẫn y như ngày xưa, không hề có ý định cố gắng thêm. Nó than phiền nhưng không thay đổi được chồng.

Bớt ăn bớt mặc rất lâu được hơn 300 triệu, lúc chuẩn bị đi xem nhà, nó bất ngờ phát hiện tài khoản bay biến mất quá nửa, chỉ còn 70 triệu. Hóa ra chồng nó lén lấy tiền đi đầu tư linh tinh. Tưởng sẽ nhanh chóng sinh lời nhưng cuối cùng không phải, mất sạch. Chồng nó chắc đinh ninh kể cả bị phát hiện, vợ cũng chỉ giận dỗi mấy ngày là xong. Nhưng lần này, bạn tôi bình tĩnh bất ngờ, nó chủ động đề nghị ly hôn, tự thu dọn đồ đạc, nhanh chóng chuyển về nhà mẹ đẻ.

Lúc kể lại chuyện này với tôi, trông nó không có vẻ gì là đau buồn cho lắm. Nó bảo, mấy năm nay, tất cả chi tiêu trong nhà gần như đều do một mình nó gánh hết. Chồng nó rất tham vọng dù năng lực không đủ, suốt ngày nhảy việc. Nó thất vọng vì chồng nó lâu lắm rồi.

Cái gọi là tình yêu đã sớm biến thành nỗi oán thán giữa bao lo toan cơm áo gạo tiền, giữa cái cảnh giật gấu vá vai lâu dài. "Sao anh lại nghèo như thế? Sao người ta càng ngày càng sướng, chỉ có nhà mình giậm chân tại chỗ, thậm chí còn chạy giật lùi? Vì sao tôi cố gắng nhiều như thế mà sống vẫn khổ? Tất cả là tại anh!" - Suy nghĩ này một khi đã xuất hiện thì sẽ rất khó biến mất. Tại thời điểm kinh tế khó khăn, cảm giác oán trách và không cam tâm cứ quẩn quanh trong lòng nó.


Tôi bỗng nhớ đến một câu nói mình từng đọc được rất thích hợp với tình trạng này của các cặp vợ chồng: Một người có thể chịu được cảnh nghèo, hai người thì không, vì sẽ không nhịn được mà đổ lỗi mình nghèo là do đối phương.

Những người đã tiến vào hôn nhân, đại khái cũng không thể phủ nhận được một điều, tiền thực sự rất quan trọng. Từ những việc nhỏ như ngày lễ ngày tết muốn mua cho đối phương món quà đến những việc to tát hơn như mở rộng mối quan hệ, làm ăn đều cần đến tiền. Không có tiền, chuyện so sánh với người khác là không thể tránh khỏi, cảm giác hối hận cũng không thể tránh khỏi.

Trước khi lấy chồng lấy vợ, chưa thực sự phải đối diện với áp lực kinh tế, bạn sẽ không thể hiểu rõ trải nghiệm này được. Được cùng người ấy chen chúc trong căn nhà trọ mấy mươi mét vuông, nghe tiếng nước mưa tí tách bên hiên nhà nhỏ, bạn nghĩ đấy là lãng mạn. Được cùng người ấy tính toán mấy chục nghìn ăn gì cho đủ mấy bữa, bạn nghĩ đấy là cuộc sống thường nhật. Nhưng bước vào hôn nhân rồi, những ảo tưởng khi trước biến thành hiện thực phũ phàng.

Bạn sẽ bất giác kỳ vọng thật nhiều vào người bạn đã lấy, bạn hy vọng theo bản năng rằng cuộc đời mình từ này sẽ sang trang mới. Tình yêu chỉ cho người ta thêm dũng khí thôi chứ không thể trực tiếp giải quyết các vấn đề thực tếCảnh một mái nhà tranh hai trái tim vàng giờ đây đã trở thành mệnh đề vô lý, khó tồn tại.