Hãy thôi cầm tù những niềm hy vọng, ước mơ, hay khả năng của trẻ bằng cách khóa chặt chúng vào những nhãn mác danh hiệu này nọ. Trong số người lớn chúng ta, ai mà biết được mình có thể đã trở thành người nào đó khác với mình bây giờ, nếu trước kia từng có một người tin ta - một niềm tin đủ để giúp ta khám phá những phần chưa được khai phá trong bản thân mình. 


Người lớn: Mai, miệng em là cái máy nói hay sao thế? Em giành hết phần của các bạn rồi, chẳng cho ai nói chen vào được một câu.

Thay vì dán cho trẻ một cái mác, bạn có thể:

1. Tìm cơ hội chỉ cho trẻ thấy một bức tranh mới về bản thân chúng.

“Như thế mới ngoan chứ! Tuy còn nhiều điều muốn nói thêm, nhưng em đã nhận ra rằng các bạn khác cũng cần bày tỏ ý kiến của mình.”

2. Đặt trẻ vào những tình huống mà chúng có thể nhìn thấy mình khác đi.

“Mai, cô muốn em chủ trì cuộc họp lớp (hoặc gia đình) và bảo đảm mọi người đều được phát biểu ý kiến.”

3. Cố ý cho trẻ nghe thấy bạn nói gì đó tích cực về chúng.

“Mai có nhiều ý kiến hay đến nỗi chỉ muốn nói ra ngay lập tức, thế mà tôi đã thấy em ấy kiềm chế được đấy.”

4. Lập ra kiểu mẫu hành vi mà bạn muốn thấy ở chúng.

“Ối, xin lỗi. Cô không có ý ngắt lời em. Em cứ nói cho xong đi. Cô sẽ chờ.”

5. Nhắc cho trẻ nhớ những thành tích chúng từng đạt được.

“Cô nhớ hôm lớp chúng ta thảo luận về chuyện ai bị phạt sẽ phải nộp tiền vào quỹ lớp, em đã im lặng lắng nghe. Và đến khi em có ý kiến thì nhiều bạn khác liền ngồi ngay ngắn lại để nghe em nói.”

6. Bày tỏ những cảm xúc hoặc niềm mong mỏi của bạn.

“Mai, khi những bạn khác đang chờ tới lượt mình, cô muốn em nói những nhận xét của mình ngắn gọn thôi.”