Tiến sĩ Haim G. Ginott viết: "Biện pháp trừng phạt không kiềm hãm được những hành vi sai trái. Nó hầu như chỉ làm cho người phạm lỗi rút được kinh nghiệm để lần sau khéo léo che đậy dấu vết hơn, ranh ma hơn khi bị truy xét. Khi bị trừng phạt, trẻ sẽ quyết tâm phải cẩn thận hơn chứ không tự nhủ là mình sẽ thành thật và có trách nhiệm hơn."


Trẻ: Hừ! Chết tiệt thật! Loay hoay hoài mà con vẫn chẳng giải được bài toán này.

Người lớn: Mẹ đã cảnh cáo bao nhiêu lần là con không được nói bậy rồi mà! Lần này phải phạt con mới chừa.

Thay vì đe dọa, trừng phạt, bạn có thể:

1. Chỉ ra một giải pháp hữu ích

“Mẹ biết con đang rất bực bội, nhưng nếu con nói ra mà không kèm theo tiếng chửi rủa thì sẽ đỡ bực hơn đấy.”

2. Bày tỏ nỗi thất vọng ghê gớm

“Cái tiếng mà con vừa nói làm mẹ khó chịu lắm đấy.”

3. Nêu sự mong mỏi của bạn

“Mẹ hy vọng con sẽ tìm cách khác hay hơn để cho mẹ biết là con bực bội cỡ nào!”

4. Chỉ cho trẻ cách khắc phục

“Mẹ muốn con viết ra một loạt những lời mạnh mẽ phù hợp để dùng thay cho những lời thô lỗ mà con vừa nói. Nếu tìm không ra, con có thể tra từ điển hay sách liệt kê những từ đồng nghĩa cũng được.”

5. Đề xuất sự lựa chọn

“Con nên chửi thầm trong đầu thôi. Nếu không thì hãy dùng từ khác cho dễ nghe một chút.” (Nếu trẻ vẫn cứ dùng những lời lẽ thô lỗ thì sao?)

6. Để trẻ nếm trải hậu quả do hành vi của nó gây ra

“Khi nghe con nói những lời bậy bạ ấy, mẹ cũng hết muốn giúp con làm toán hay làm bất kỳ cái gì luôn.”